Bạn đang ở đây

Một miền nhớ thương

Đăng nhập bằng tài khoản Facebook

Ảnh của titeo00
Thể loại: 
Ca sĩ: 
titeo
Nhạc sĩ / Tác giả: 
Ngô Càn Chiếu
Lời ca: 
Ngô Càn Chiếu
Hoà âm: 
Ngô Càn Chiếu
Nhạc mp3: 

Bước chân ai về một vùng nhớ thương
Lặng nghe tiếng gió nỉ non đêm trường
Có nghe não nề ngàn lời vấn vương
Lòng như thao thức canh sâu giọt buồn

Giấc nhớ đắm đuối trong ngàn vọng tưởng
Cứ mãi héo hắt theo tình như vướng
Một miền nhớ thương

Nghe trong thinh không một tiếng lá rơi
Đêm dài hiu hắt ngõ vắng im hơi
Mong manh canh thu tiếng ai bên đời
Về nơi xa xôi

Còn đây riêng ta một giấc cô liêu
Hồn như mê mải giấc nhớ tiêu điều
Vũng tối đìu hiu

Bước chân ai về vùng trời xót xa
Giọt sầu lặng lẽ trong đêm nhạt nhòa
Giữ trong tâm hồn ngàn muôn thiết tha
Vùi trong nỗi nhớ bao câu thật thà

Người đi khuất bóng nơi vùng phôi pha
Mình ta mãi ngóng đêm sầu lạnh giá
Tình vẫn mặn mà

Nhạc bản - Minh họa: 

Cảm nhận

# Artist: titeo RoseRoseRose
# Composer: Ngô Càn Chiếu ThumbsThumbsThumbs

Bây giờ là gần hai giờ sáng bên trời đông mà tôi vẫn còn ngồi đây nghe cô TT hát nhạc NCC !
Thật là may mắn khi bài nhạc không có những khác khoải và giọng hát TT chuyên chở nhiều lạc quan dù bài hát nói chuyện về nhớ thương ! Tôi vẫn luôn nghĩ rằng nhạc của NCC mang nhiều lac quan và dù trong cơn lung linh lúc lắc tôi vẫn thấy điều này . BiggrinBiggrinBiggrin

# Artist: titeo RoseRoseRose
# Composer: Ngô Càn Chiếu ThumbsThumbsThumbs
# Harmonist: Ngô Càn Chiếu ClapClapClap
# Lyricist: Ngô Càn Chiếu RoseRoseRose

ĐS
Biggrin

Ảnh của anhtuanseattle

rất là nhung nhớ và buồn đó TT à, làm AT nhớ đến "những cơn mưa mùa hạ" ... AT đem vào một đoạn cho TT đọc nha ... hát hay lắm ... RoseRoseRoseSuperClapThankyou ...

Nhạc
của
anh CHiếu lúc nào cũng gợi cảm và chân tình ThumbscheersSuperThankyou

ATS

Hiền ngồi bất động trên sân cỏ, chung quanh nàng là một khoảng trống im lặng. Tiếng chim hót đầu ngày không đánh thức nàng thoát ra cái tiềm thức mông lung trong vùng hư ảo. Hiền nhìn về phía bên trái, cách đó không xa là toà nhà nơi mà nàng đã từng thực tập nhiều năm trước cho môn hoá học của những năm đầu. Vũ đã từng ngồi đây, tại chính nơi này để đợi nàng và Quyên. Hiền chợt nhớ đến ánh mắt của Vũ một cách tha thiết, ánh mắt chàng có một sức thu hút mãnh liệt khi Vũ nhìn thẳng vào đôi mắt của nàng. Hiền chợt thở dài, và nghĩ thầm: sao mình thật ngu dại, có lẽ trong tình yêu, nó làm mình trở nên đần độn và chậm chạp đến thế sao. Hiền đã thật sự yêu Vũ rồi. Nàng không có cách nào để tự lừa dối trái tim mình. Nàng yêu Vũ một cách mê man và ích kỷ. Đã từ lâu xa vắng bóng hình của Vũ, Hiền thấy mình lúc nào cũng như sống trong mơ, lúc nào cũng nghĩ và nhớ về hình bóng của người con trai dễ mến này. Người con trai mà đã làm cho trái tim của mình rung động, nhiều lần cơ hội đã đến, và đã đi, Hiền vẫn chưa có can đảm để nói với Vũ những gì mà con tim nàng muốn nói. Lời tỏ tình, lời tình yêu tha thiết và chân thành với Vũ. Lần cuối cùng gặp Vũ trong buổi lễ ra trường của Quyên, Hiền đã muốn thố lộ với Vũ những tâm tư thầm kín của mình, nhưng nàng không biết là Vũ có yêu nàng hay không. Hiền thấy Vũ và Quyên vui vẻ và gần gũi quá, Hiền lại đành bõ lỡ cơ hội này.

Hôm nay ngồi đây đế tự nghe con tim mình thổn thức, trên sân trường đại học UW, trong một buổi sáng đẹp dịu hiền của ngày nắng hạ. Hiền cảm thấy tâm hồn thật cô đơn, lại càng nhớ Vũ một cách lạ lùng. Muốn giận Vũ nhưng nàng lại không giận được, hình như con tim nàng không cho phép. Hiền cũng không biết tại sao Vũ không tìm cách đến với nàng trong ngày lễ ra trường của nàng ở Florida. Có lẽ Vũ không yêu nàng thật rồi. Có lẽ Vũ đã yêu Quyên vì Quyên dễ thương và hồn nhiên quá. Nếu thật như vậy thì Hiền không biết phải làm sao, nàng không thể nào ghen tức với Quyên được. Đầu óc của Hiền thật rối mò. Quyên là người bạn thân nhất của Hiền, nàng xem Quyên như người em ruột, đã bao năm rồi hai chị em chia xẻ với nhau biết bao nỗi vui, nỗi buồn. Nhưng những nỗi thầm kín của nàng đối với Vũ, nàng vẫn còn giữ kín và mang nặng ở trong lòng. Để bây giờ, ngồi đây, nhìn lại những dấu yêu xưa, những hình ảnh thân yêu lại hiện rõ trên khoé mắt. Anh Tuấn, anh đang ở nơi nào, về giúp em ...

Hiền vừa trở lại Seattle sáng hôm qua cho cuộc phỏng vấn cho công việc làm vào buổi chiều. Công ty mới đã chấp thuận nhận nàng. Bây giờ chỉ còn cái quyết định cuối cùng. Hiền đang đắn đo không biết phải trả lời cho họ như thế nào vào tuần tới, nhận việc hay là không nhận việc. Hiền tự bảo với lòng mình, chắc mình sẽ không trở về Seattle nữa. Nhưng không biết tại sao, khi theo dõi trên internet, với cơ hội có công việc làm, nàng lại nhận lời. Trở về khung trời thân yêu này để được interview cho công việc mới, Hiền vẫn chưa liên lạc với Quyên. Muốn dành cho Quyên một sự ngạc nhiên, và biết rằng Quyên vẫn còn phải đi làm ngày hôm nay, Hiền dự định sẽ gọi cho Quyên chiều nay trước giờ tan sở, rồi hai chị em sẽ có thì giờ dạo phố, dùng cơm tối rồi hàn huyên tâm sự. Có lẽ như vậy sẽ vơi bớt được nỗi buồn. Có Quyên bên cạnh, lúc nào Hiền cũng thấy vui. Nàng cảm thấy cay cay trên khoé mắt, Hiền khoanh tay gục đầu vào gối, để cho hồn mình tự thổn thức, đôi môi nàng mấp máy như tự nói với chính mình:

Nhớ anh quá... anh Vũ ơi....

Không biết Hiền ngồi như vậy bao lâu, hình như thật là lâu lắm, hình như có một bàn tay ấm nào đó đặt nhẹ lên vai nàng. Hiền có linh tính như là bàn tay này gần gũi với nàng lắm, dường như đã từng đến với nàng trong quá khứ. Ngẩng mặt lên, với khuôn mặt kiều diễm, vẫn còn đầm đìa nước mắt, Hiền xoe đôi mắt kinh ngạc. Hiền tưởng chừng như mình đang sống trong mơ, gạt nước mắt, đôi môi nàng mấp máy, tưởng chừng như không thốt lên lời:

Anh Vũ... là anh... thật sao? *

Trích trong NCMMH ... ATS

Ảnh của titeo00

Thankyou AT đa~ ghe' vo^ nghe nha.c va` khuyen' khich' tt, va` con` cho tt đo.c 1 đoa.n truyen that de^~ thuong Rose

Ảnh của Nguyen Chuong

Đi theo tiếng hát của ca sỹ Titeo và những bước nhạc nhịp nhàng của nhạc sỹ Ngô Càn Chiếu thế là đã lạc vào một vườn thu, một vùng trời đầy nhớ đầy thương... Cuộc đời cứ thế mà mơ mộng, rồi lạc lối đến một nơi xa xôi... Chợt giựt mình, Nguyên Chương không biết lối mà về nữa ... Chỉ biết là ca khúc và tiếng hát quá tuyệt vời RoseRoseRose

Artist: titeo RoseRoseRose
Composer: Ngô Càn Chiếu RoseRoseRose

Ảnh của titeo00

Anh Nguyen Chuong "que^n ca? lo^i' ve^`" roi` ha? Đua tay đa^y tt da^n~ anh ve^` hihihi. Thankyou anh đa~ vo^ nghe va` đe^? la.i cam? nghi~ tha^.t đe.p Rose

Ảnh của titeo00

Thankyou maytim, Kyra Nguyen, hoanghhoa & ca'c ACE đa~ ghe' qua va` ta(.ng hoa Hugcheers

Cảm ơn Titeo và anh Ngô Càn Chiếu cho nghe một ca khúc thật não nề tha thiết. ThankyouThumbs
"...Người đi khuất bóng nơi vùng phôi pha
Mình ta mãi ngóng đêm sầu lạnh giá
Tình vẫn mặn mà..."

# Title: Một Miền Nhớ Thương ThumbsRose
# Artist: titeo ThumbsRose
# Composer: Ngô Càn Chiếu ThumbsRose
# Harmonist: Ngô Càn Chiếu ThumbsRose
# Lyricist: Ngô Càn Chiếu ThumbsRose

Thankyoucheerscheers

Thân mến.
HH

Ảnh của ncchieu

Wow, cảm ơn titeo00 đã diễn tả bài hát thật là cảm xúc Super

Tặng hoa cho ca sĩ RoseRoseRose

Ngô Càn Chiếu
Nhạc : http://www.ngocanchieu.net
Nhạc nền : http://www.ngocanchieu.net/nhacnen/

Ngô Càn Chiếu
Admin hathaykhongbanghayhat.org
http://www.ngocanchieu.net
http://facebook.com/ngocanchieu

Ảnh của titeo00

tt cung~ xin cam' on anh them 1 lan` nua~ ThankyouThankyouOm

Ảnh của Kyra Nguyen

"... Mong manh canh thu tiếng ai bên đời ..." (Ngô Càn Chiếu) cheers

************* Ngô Càn Chiếu & Titeo Super ***

Miệt mài, tha thiết, Titeo o*i ! Rose

Ảnh của maytim

Ay da, MT hân hạnh ngồi ghế VIP để nghe TT hát đó nha . Hug
Hay và tha thiết lắm TT và anh Chiếu ơi . ThumbsSuper
Tặng hoa cho Tí Tẹo nè RoseRose , tặng anh Chiếu một ly cheers
(P/S : Có cách nào để hình ca sĩ trên sân khấu lớn lớn tí được không ? ngồi ghế VIP gì mà chẳng thấy rõ mặt ca sĩ gì hết BiggrinBiggrinBiggrin )

Ảnh của titeo00

MT mun' hinh` ca si~ tren san khau lon' lon' thi` fai? hoi? admin a'. Thank you đa~ ghe' qua ung? ho^. tt ThankyouHug

Ảnh của titeo00

ThankyouThankyou nha.c si~ Ngo^ Can` Chie^u' đa~ co' nha~ y' cho tt đuo.c hat' bai` nay`, mo^.t bai` tha^.t hay RoseRoseHug

Gửi bài vào mạng xã hội