KINH

KINH

Buồn đá tảng chất oằn lưng cong núi
ta,Ngộ không đã chán đợi Đường tăng
em hảy đến gở đạo bùa ,yếm thế
Như Lai quên,ta chuộc tội dương trần

có em rồi,chúng minh sẽ thỉnh kinh
(kinh kệ cũ,chẳng còn ai nhớ tới)
ta sẽ không Tây Du xa vời vợi
ngược đông Du vô ích, lại lôi thôi

mấy ngàn năm từ Phật nhập Niết Bàn
Chúa oằn oại trong công trình cứu chuộc
người vẫn thích giao tinh cho quỷ sứ
vẫn đắm mình,hoan lạc vơi sân ,si

kinh cứu khổ mà đời người vẫn khổ
thì ta đây phải thỉnh loại kinh gì
em,kinh nguyệt vẫn đều đều mỗi tháng
anh,Kinh Luân cùng quẩn với thời gian

tóc đã bạc,nhung miễn bàn kinh nghiệm
cuộc đời giờ,vô lượng những mưu mô
ta chỉ còn lại một pho:kinh hãi
sống và yêu cho hết tháng năm dài